| Chúa Nhật XXVIII - Thường Niên - Năm B |
| CÁC CON HÃY ĐI... |
| Lm, Gioan M. Nguyễn Thiên Khải, CMC |
|
Thưa anh chị em, Bài Tin mừng mà chúng ta vừa nghe, thánh Máccô kể lại sau khi Chúa Giêsu từ cõi chết sống lại, Ngài hiện ra với các môn đệ và nói “ Các con hãy đi khắp thế gian rao giảng Tin mừng cho mọi loài thọ tạo” (Mc 16,15). Anh chị em để ý động từ đi. Chúa Giêsu được Thiên Chúa Cha sai đi. Chúa Cha sai Chúa Giêsu đến trần gian này để loan báo Tin mừng và cứu rỗi nhân loại. Rồi Chúa Giêsu sai các tông đồ ra đi “Các con hãy đi giảng dạy muôn dân...”. Đến lượt các tông đồ tiếp tục sai những đấng kế vị. Các cha các Sơ đang hiện diện phục vụ trong Giáo xứ của anh chị em đều có Bài Sai, đâu có phải tự nhiên mà các ngài đến đây được, tất cả đều được Chúa sai đi. Vậy anh chị em có được Chúa sai đi không? Có chứ! Sau mỗi lần kết thúc Thánh lễ, linh mục chủ tế nói “ Lễ xong chúc anh chị em đi bình an”. Có nghĩa là lễ xong anh chị em hãy ra đi. Hãy ra đi loan báo Tin mừng mà anh chị em đã lãnh nhận từ nơi đây. Hãy ra đi loan báo niềm tin mà anh chị em mới vừa tuyên xưng trong Thánh lễ này. Cho nên chúng ta nên ý thức sau mỗi một Thánh lễ chúng ta đều đón nhận mệnh lệnh là được Chúa sai đi loan báo Tin mừng. Thế thì, chúng ta loan báo Tin mừng bằng cách nào? Thưa, Chúa Giêsu đưa ra nhiều phương thế, nhưng ở đây xin chỉ xin đưa ra ba phương thế căn bản. 1/ Cầu nguyện: Chúa Giêsu nói “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít, vậy các con hãy xin chủ ruộng sai thợ gặt đến gặt lúa”. Anh chị em biết thánh nữ Têrêsa Hài đồng Giêsu được chọn làm bổn mạng các xứ truyền giáo. Thánh nữ sống trong bốn bức tường Dòng Kín không đi ra ngoài truyền giáo, nhưng tâm hồn thánh nữ từng giây từng phút cầu nguyện cho các vị thừa sai, cầu nguyện cho việc truyền giáo. Thánh nữ không chỉ cầu nguyện trong nhà thờ, nhưng còn dâng những hi sinh nho nhỏ trong đời sống tu trì để cầu cho việc truyền giáo. Anh chị em thân mến, Từ khi hạt giống Tin mừng được các vị Thừa Sai gieo vãi trên quê hương Việt Nam. Bắt đầu từ 1533 - 1633, số người tin theo Chúa được 5%. Rồi từ 1633 -1888, kết thúc thời Văn Thân bắt đạo, số người theo Chúa tăng được 7%. Đến 1960 thiết lập hàng Giáo phẩm Việt Nam, số tín hữu Việt Nam cũng chỉ 7%. Như vậy từ 1888 – 1960, số người tin vào Chúa dặm chân tại chỗ không có gia tăng. Rồi đến 2010, nhân dịp kỷ 50 thành lập hàng Giáo phẩm và hơn 400 năm Giáo hội Việt nam lãnh nhận đức tin, làm một bản thống kê, số tín hữu tin theo Chúa được 8%. Như vậy từ 1960 - 2010 con số phát triển được 1%, nhưng liệu 1% này, có phải là kết quả của một công trình loan báo Tin mừng của người tín hữu Việt Nam không? Trả lời câu hỏi này, con nghĩ rằng không chắc lắm. Bởi vì trong số 1% này, có thể phát triển theo sinh sản tự nhiên, và số đông người nữa theo đạo vì lập gia đình thôi, chứ ít có người tự nguyện... Cho nên, việc truyền giáo đầu tiên phải cầu nguyện, vì không ai trong chúng ta có khả năng làm thay đổi được tâm hồn người khác. Anh chị em có thể làm nhà giáo dục giúp kiến thức cho người khác, nhưng chúng ta không thể nào có khả năng làm thay đổi được tâm hồn người khác được. Vì đó là công việc của Chúa Thánh Thần, vì thế chúng ta phải cầu nguyện để cộng tác với ơn Chúa, nhờ ơn Chúa biến đổi lòng dạ họ. 2/ Sống yêu thương: “Thầy sai các con đi như con chiên ở giữa sói rừng”. Con chiên thì hiền lành đối nghịch với sói dữ. Đạo chúng ta là đạo yêu thương, nên Chúa sai chúng ta ra đi loan báo tình thương và bình an cho người khác. Đi đến đâu các con hãy chúc bình an cho nhà đó. Chớ gì, người Công giáo hiện diện ở đâu thì hãy cố gắng sống hiền hòa, sống chan hòa tình yêu thương để làm chứng cho sự bình an của Chúa. 3/ Loan báo: Phải dùng miệng của mình để nói về Chúa cho người khác. Bởi vì thánh Phaolô trong bài đọc II nói: “ Làm sao người ta kêu cầu danh Chúa nếu họ không tin vào Chúa; làm sao người ta tin được nếu họ không được nghe nói; làm sao người ta nghe nói nếu không có người rao giảng; làm sao có người rao giảng được nếu không có người sai đi” (Rm, 10,14-15). Cho nên Chúa sai chúng ta ra đi là để nói, để rao giảng, để giới thiệu Chúa cho anh chị em mình. Nhiều khi chúng ta ngại nói về Chúa hay không dám không hãnh diện vì mình là con của Chúa. Ước gì sau mỗi Thánh lễ, chúng ta đi về lại với gia đình, về với làng xóm ngỏ, lòng chúng ta luôn nhớ rằng: Chúa sai tôi đi loan báo Tin mừng, bằng đời sống cầu nguyện, bằng đời sống chứng nhân và mạnh dạn nói cho người khác về Chúa. Đó cách tốt nhất chúng ta góp phần vào sứ vụ truyền giáo mà Chúa đã trao phó cho Hội thánh nói chung và nói riêng cho mỗi người chúng ta. Amen. |